Toàn thơ sưu tầm ^ ^ Được hôm tâm trạng đọc những vần thơ này thấy như được trải lòng vậy:D

AI CŨNG CÓ NHỮNG PHÚT YẾU LÒNG NHƯ THẾ 
Thanh Hà 
Em biết rằng anh sẽ chẳng yêu em 
Nụ hôn ấy chỉ là phút giây nông nổi 
Em dại dột, em trẻ con, em yếu đuối 
Anh bỗng hóa thành người lớn bao dung 

Em biết rằng anh sẽ chẳng yêu em 
Bởi trái tim anh đã có thừa người khác 
Bản tình ca ở bên em anh hát 
Sẽ có người diễm phúc sau em 

Em biết rằng anh sẽ chẳng nhớ em 
Những gì thoảng qua mấy ai còn giữ lại 
Nhưng với em đó sẽ là mãi mãi 
Đừng bận lòng chi với một kẻ qua đường 

Đừng bận lòng vì lỡ nói yêu thương 
Ai cũng có phút yếu lòng như thế 
Em chẳng trách đâu vì tình yêu có thể 
Đến bên nhau bằng những phút dối lừa. 


KHÔNG PHẢI AI CŨNG CÓ NHỮNG PHÚT YẾU LÒNG NHƯ THẾ 

Xin em đừng nặng lời trách nhau 
Nụ hôn ấy đâu chỉ là phút giây nông nổi 
Em dại dột, em trẻ con, em yếu đuối 
Anh có hơn chi tuổi trẻ dại khờ 

Đừng bên anh chỉ như một giấc mơ 
Xin em hãy tin những bản tình ca anh hát 
Trái tim anh chỉ mình em định đoạt 
Chẳng thể có người diễm phúc sau em 

Đừng tự ti như thế nữa đi em 
Anh biết sự cao thượng trong tình yêu nơi em là có thật 
Nhưng nếu thiếu nhau còn gì để mất 
Lòng tốt kia làm người khác đau lòng 

Dẫu ngàn lần anh vẫn nói vậy thôi 
Anh yêu em và mãi là thế đấy 
Đừng nghĩ ai cũng có những phút yếu lòng như vậy 
Đến bên nhau bằng phút giây dối lừa. 



Chẳng bao giờ 

Em chẳng bao giờ hạ mình trước anh đâu 
Dù trước anh em hoàn toàn bất lực 
Dù yêu anh đã bao lần em khóc 
Em chẳng bao giờ hạ mình trước anh đâu 

Em chẳng cần chúng ta thương hại nhau 
Không còn tình yêu chúng ta còn tình bạn 
Dù yêu anh nhưng em vẫn lãnh đạm 
Chẳng cúi đầu em cũng chẳng cầu xin 

Em chẳng bao giờ hành hạ trái tim 
Sống tủi hổ trong tình yêu nô lệ 
Chẳng làm gì khiến mình bé nhỏ 
Em chẳng bao giờ hạ mình trước anh đâu 
 


 SẼ... 
Tự nhủ với lòng mình sẽ bắt đầu quên 
Cứ coi người như người dưng qua ngõ 
Cứ thản nhiên như chưa từng gặp gỡ 
Mà sao dạ vẫn không yên? 
Minh sẽ quên . Ừ thì mình sẽ quên 
Mảnh trăng mỏng chao nghiêng trời cuối hạ 
Kỷ niệm xưa hoá thành cơn gió lạ 
Mình sẽ thả bay đi... 

Nhủ quên rồi còn lưu luyến làm chi 
Chiều qua cả chiều nay người không tới 
Người có lẽ không biết mình đã đợi 
Cũng như mình chẳng tin minh đã buồn. 
Sẽ chẳng bận lòng nếu mình có thể quên 
Sẽ chẳng băn khoăn và chẳng thèm giận dỗi 
Sẽ chẳng nhớ nhung cũng chẳng thèm chờ đợi 
Đã nhủ rồi , mình sẽ bắt đầu quên... 


EM VẪN YÊU ANH! 

Em vẫn còn yêu anh 
Đơn giản thế ngàn lần em không nói 
Vì kiêu hãnh nên em tự lừa dối 
Vì kiêu hãnh nên hai đứa mất nhau. 

Em biết lắm chẳng thể đi từ đầu 
Những năm tháng hằn sâu trong ký ức 
Lòng kiêu kỳ như bức tường vững chắc 
Dù mong mang dù rất vô tình. 

Những khoảng đời em sống thiếu anh 
Lòng kiêu hãnh cô đơn đến tội nghiệp 
Về đây anh, ta cùng bước tiếp 
Đường dài lắm em lạc bước mất thôi. 

Về đây anh em gọi đến khản lời 
Bức tường ngăn rã rời sụp đổ 
Em nhận ra tình yêu không có chỗ 
Cho những niềm kiêu hãnh cô đơn. 
 


NHỚ-Puskin 
Lạ quá ! Không hiểu vì sao 
Ðứng trước em anh lạnh lùng đến thế ? 
Nhưng anh đi rồi mình anh với bóng lẻ 
Mới thấy mình khẽ nói : Nhớ làm sao ?! 

Chúng nó cứ bảo nhớ là yêu 
Còn anh thì không biết nữa 
Tình yêu với anh sao kỳ lạ thế 
Lúc xa rồi mới thấy mình yêu ! 

Tình yêu đến nào ai có biết 
Tình yêu đi nào ai có hay ? 
Theo thời gian, trái đất nó cũng quay 
Tình yêu đến, tình yêu đi ... 
nào ai có biết 


TÌNH YÊU-Heinrich Heine 

Ta đem chôn tình yêu 
Rồi trồng lên bia mộ 
Lạy chúa! Thế là xong 
Hai đứa cùng nói khẽ... 

Nhưng tình yêu vùng dậy 
Trách móc nhìn chúng ta 
Các người nói gì vậy ? 
Ta đang sống đây mà 


 TRÁI TIM CON GÁI 

Trái tim em là trái tim con gái 
Rất cả tin và dễ tổn thương 
Đập lo âu khắc khoải giữa đời thường 
Bỗng một ngày run lên bối rối 

Trái tim đập những điều em không nói 
Dù trước anh em kiêu hãnh lặng im 
Giọt lệ trào sau hàng mi giấu vội 
Nuốt vào trong thành nước mắt của tim 

Trái tim em chẳng một phút bình yên 
Cứ gào gọi, cư vẫy vùng thôi thúc 
Muốn vỡ tung và xé toang lồng ngực 
Để trao anh minh chứng của tình yêu 

Nhưng trái tim phiền muộn đã nhiều 
Trước tương lai luôn phập phồng lo sợ 
Chân trời xa nắng ấm có bao nhiêu 
Sẽ hạnh phúc hay sẽ là đau khổ 

Trái tim em trái tim bé nhỏ 
Trĩu nặng thế em không mang nổi một mình 
Muốn sẻ bớt nửa thương nhớ sang anh 
Nhờ anh giữ cùng em trái tim con gái 


KHOẢNG CÁCH 

Chưa bao giờ em thấy hết yêu anh 
Dù 1 phút, 1 giây, hay chỉ dù khoảnh khoắc 
Dù ngày vẫn qua và chúng mình im lặng 
Bỗng vô tình trở thành sự thách thức trong nhau 
Chỉ là niềm kiêu hãnh rất không đâu 
Mà em không nhận về phía mình có lỗi 
Em cũng như anh chúng ta cùng chờ đợi 
Một sự mở lời từ phía trái tim kia 
Rồi mọi chuyện bỗng hoá xa xưa 
Em không tin trái tim mình có lỗi 
Tất cả chỉ từ một lần giận dỗi 
Mà chúng mình vĩnh viễn mất nhau 
Nếu có một lần chạm phải nỗi đâu 
Xin anh đừng nhận về phía mình là ngưới có lỗi 
Bởi trong chúng ta ai là nguời nặng lỗi 
Chỉ có khoảng cách vô hình ...... 
làm nhân chứng cho 2 niềm kiêu hãnh cô đơn 


SỰ THỰC 
Sự thực là em có nhớ anh đâu 
Chỉ cồn cào vì con tim bướng bỉnh 
Chẳng chịu để tâm hồn em yên tĩnh 
Nên phập phòng và run rẩy thế thôi. 
Sự thực là em đã hết yêu rồi 
Hết cả thương, cả giận hờn, trách móc 
Những lối cũ cỏ giật mình chợt khóc 
Nhắc em về những tháng ngày đã qua . 
Sự thực là em chưa có người ta 
Chưa có người thay bóng hình anh trước 
Em kiêu hãnh mà anh đâu biết được 
Em dối lòng tự an ủi thế thôi . 
Sự thực là em chỉ có một nơi 
Em tin cậy và nép mình vào đó 
Nhưng trái tim anh đâu còn bỏ ngỏ 
Cho em làm hoàng hậu nữa đâu 

THU. 
Anh, mùa thu quyến rũ 
Em, hình dáng kiêu xa 
Anh, sắc vàng lá đổ 
Em, một áng thu qua. 
Thu anh, ngày xa lắc 
Thu em, đêm mong chờ 
Thu nhuộm vàng nỗi nhớ 
Để hè qua hững hờ. 
Thu yêu, buồn, không nói 
Anh yêu, nín, không lời 
Em yêu, tình bối rối 
Ta yêu, thu,...xa vời. 
Bâng khuâng tình không tiếng 
Lá thu rơi bên thềm 
Bâng khuâng ngày xa vắng 
Bóng thu qua êm đềm. 
Anh, thu, vàng hoa cúc 
Em, thu, nhạt lá vàng 
Mưa thu còn mưa mãi 
Ta yêu trong bẽ bàng.
 

 CÂY VÀ GIÓ
Đêm nay gió chẳng đến thăm,
Cho cây lặng lẻ âm thầm nhớ thương.
Cây chờ gió mãi vấn vương,
Lá cây ủ rủ tương tư đợi chờ.
Nhưng mà gió chảng đến chơi.
Cây buồn vì gió lệ rơi thành dòng.
Gió ơi! có hiểu cho lòng,
Cây chờ gió mãi mà lòng cây đau.


Giải thích

Vì sao anh yêu em 
Biết thế nào mà nói 
Nhưng mà em đã hỏi 
Chả nhẽ không trả lời 

Bắt đầu là tại trời 
Xui em đi qua ngõ 
Sau đó là tại gió 
Mang mùi hương bâng khuâng 

Đôi lúc tại vầng trăng 
Soi mãi niềm đơn lẻ 
Và cả tại sóng bể 
Vỗ cồn cào suốt đêm 

Cái chính là tại em 
Như hành tinh lạ mặt 
Đi qua anh e ấp 
Cùng nụ cười không tên 

Anh như đánh mất mình 
Anh thành con người khác 
Bỗng mộng mơ thao thức 
Khát chân thực hết mình 

Cuối cùng là tại anh 
Mang trái tim còn trẻ 
Và tình yêu cứ thế 
Đến lúc nào không hay 
Vũ Phương 

 Tui không thèm Yêu nữa.
Thật chẳng ra gì cái chữ Yêu,
Làm tui đau khổ biết bao nhiêu.
Từ nay tui quyết không Yêu nữa,
Mặc cho thiên hạ phải phiêu diêu.
Còn tui, tui chẳng sợ tiêu điều,
Đông về có lạnh, mua chăn đắp,
Lạnh lắm, thì tui đắp thật nhiều.


Vô cảm 

Em không còn hơi sức để mà trách cứ 
Vì tình anh muôn đời vẫn thế thôi. 
Giọt mưa rơi hay giọt nước mắt bồi hồi 
Khi em ngồi đợi anh bên cửa sổ? 

Em không còn hơi sức để thổ lộ 
Vì muôn đời anh chẳng hiểu hết đâu. 
Tình yêu em luôn mang nặng nỗi sầu 
Anh lỗi hẹn lại chơi trò cút bắt ! 

Trái tim em anh dang tay bóp chặt 
Bởi trò đùa của tình ái xa xôi, 
Những giọt buồn mang vị mặn trên môi 
Là nước mắt cho cuộc tình đã chết !